Hải bích điểu du bạch
Sơn thanh hoa dục nhiên
Kim xuân khan hựu quá
Hà nhật thị qui niên ?
Đỗ Phủ
Biển xanh chim càng trắng
Núi biếc rực rỡ hoa
Xuân qua ta lại thấy
Hôm nao mới về nhà ?
Thảo mộc tri xuân bất cửu quy
Bách ban hồng tử đấu phương phi
Dương hoa du giáp vô tài tứ
Duy giải man thiên tác tuyết phi
Hàn Dũ
Cây cỏ biết xuân chẳng sống đời
Phô trương hồng tía đẹp muôn nơi
Trái du hoa liễu buồn hiu hắt
Tuyết trắng bay giăng phủ kín trời
Thành tâm kính chúc
Chư tôn đức tăng, ni: Pháp thể khinh an
Huệ đăng thường chiếu
Phật quả chóng viên thành
Quý Phật Tử: Thân tâm thường an lạc
Vạn sự cát tường như ý.
Nam Mô Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật
Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng
Tao nhân các bút phí bình chương
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch
Tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương
Mai, tuyết giành Xuân chẳng chịu nhường
Thi nhân đành bỏ chuyện giai chương
Mai thua tuyết ấy vài phân trắng
Tuyết hẳn nhường mai mấy bậc hương
Trâm anh trút bỏ tặng quanh làng
Ngán ngẩm xuân tàn tóc cắt ngang
Kinh sợ đời người như nến gió
Giờ đây thân xác tựa sen vàng
Mở xem lá bối lầm chương gấm
Lần học trang kinh ngỡ bụi đàng
Sắc đẹp là không, thôi giã biệt
Sông Tương chắc vắng kẻ quyền sang