

Canh khuya tựa cửa nhìn trăng lặn chiều tối đầy sông ngắm bóng tà. Đất khách từ lâu trôi nổi mãi. Khẩn cầu Phật rước lại hương gia. thốn hương trai chủ Đường Tịnh khuyên mau cất bước ngay mạng người hô hấp bảo cho hay! nghìn vàng tấc bóng nên yêu tiếc siêu đọa trông mong một kiếp này!. Nhứt Nguyên Thiền Sư Đường tu mười vạn, một đầu lông, Ai gọi trời Tây lộ viễn vong ? Cảnh Phật chẳng ngoài tâm thấy được Chơn dung nơi định vẫn thường trông. Cổ Khê Thiền Sư Rất sợ lâm chung nghiệp thức mê Khôn thành chánh niệm lưỡi hầu tê Nếu như bình nhựt không chuyên thiết Đâu sẳn tư lương lúc trở về? Tây Nhất Cư Sĩ |

| Nhược chơn tu đạo nhơn Bất kiến thế gian quá Nhược kiến tha nhơn phi Tự phi khước thị tả. |
| Nếu là người chơn tu Chẳng thấy lỗi thế gian Nếu thấy lỗi của người Trái lại thành tự quấy. |
| Thiên kinh vạn điển, hiếu nghĩa vi tiên Thiên thượng thế gian, thi ân đệ nhất Muôn kinh ngàn tích, hiếu nghĩa làm đầu Sống giữa thế gian, làm ơn là nhứt |