Khai Thị Niệm Phật

Khai Th Nim Pht


Nếu chúng ta muốn ngay trong một kiếp này thật sự thành tựu được công phu niệm Phật, th́ lúc sử
thế tiếp xúc với người và vật, cái tâm duy nhứt mà chúng ta cần phải có đó là chân tâm.
Khi bị người khác lừa dối hiếp đáp, chúng ta phải nghĩ như vầy :
Đó là chuyện của họ, không dính dáng ǵ tới tôi cả. Việc của tôi
là phải dùng tâm chân thật để đối xử lại. V́ sao ? Bởi v́ tôi
quyết định trong một kiếp này cầu văng sanh Tịnh độ. Làm thế
nào để cầu sanh Tịnh độ ? Trong Kinh Vô Lượng Thọ nói rất rơ
: « Phát bồ đề tâm nhất hướng niệm Phật ». Nếu chúng ta
không phát bồ đề tâm, chỉ nương vào nhất hướng chuyên niệm,
kết quả không văng sanh. Điều này chúng ta nên thận trọng.
Ngài Lư Bỉnh Nam nói : « Một vạn người niệm Phật, thật sự văng sanh chỉ có vài, ba người ». V́
sao số người văng sanh quá ít như vậy ? V́ không phát tâm bồ đề, nên tâm không thanh tịnh. Bởi
tâm không thanh tịnh nên c̣n thị phi, nhân ngă, tham, sân, si, mạn, nghi. Những thứ này không
tương ứng với thế giới Cực Lạc một chút nào. Tây phương Cực Lạc là nơi tụ hội của chư thượng
thiện nhân, tức là chỗ của những người thiện lành bậc nhất. Cho dù chúng ta niệm Phật rất siêng
năng đến đâu, hoặc một ngày có thể niệm đến trăm ngàn lần, nhưng tâm của chúng ta không thiện,
làm sao có thể lên Tây phương ở cùng chỗ của các bậc thượng thiện nhân ?
Do đó phát bồ đề tâm quan trọng hơn cả việc nhất tâm chuyên niệm là như vậy. Người thật sự phát
bồ đề tâm, khi lâm chung một niệm hoặc mười (10) niệm, quyết định sẽ được văng sanh. V́ sao ?
V́ họ đă là thượng thiện nhân rồi, đầy đủ phước đức rồi, chỉ cần chợt khởi tâm muốn văng sanh là
được ngay.

Cho nên những lời nói trong kinh điển chúng ta phải hiểu lư, suy nghĩ kỹ lưỡng, tuyệt đối không nên
tụng niệm một cách hàm hồ.

Đoạn văn trên, chúng ta nói đến chân tâm. Chân tâm là thể của bồ đề tâm. Kế tiếp nói đến thâm tín
là dụng của bồ đề tâm. Tự dụng đối với chính ḿnh là luôn giữ tâm hiền thiện hiếu đức, tức là thích
làm điều thiện. Đối với chúng sanh th́ đại từ đại bi, nhân từ hiền thiện. Hiếu đức là việc làm không
thể miễn cưỡng, hoặc làm cho có h́nh thức bên ngoài, mà nó phải lưu xuất một cách tự nhiên từ
bên trong. Cho nên người phát tâm bồ đề, mỗi khi khởi tâm động niệm đều nghĩ đến việc làm lợi
ích cho chúng sanh. Nghĩ đến việc giúp đỡ phá mê khai ngộ, thoát khỏi cảnh khổ, được an vui,
không hề có một niệm nghĩ đến lợi ích cho cá nhân ḿnh, Nếu c̣n một niệm ích kỷ tự lợi là c̣n
ngă chấp nặng nề. Ngă chấp là gốc rễ của lục đạo luân hồi. Không bứng sạch gốc rễ này th́ không
cách nào ra khỏi lục đạo. Cho nên ngay từ bây giờ, chúng ta cần phải buông xả. Phải nghĩ tới người
khác, nghĩ tới chúng sanh, đến những người đang đau khổ, đang gặp nạn trên thế giới. Tuyệt đối
không nên nghĩ đến chuyện lợi ích cho riêng cá nhân ḿnh nữa.

Trong suốt thời gian thuyết pháp đă qua, tôi nhiều lần nhắc quư vị phải phát bồ đề tâm. Trong kinh
điển, đức Thế Tôn cũng từng lập đi lập lại không biết bao nhiều ngàn lần, v́ sao Thế Tôn không
ngừng lập lại như vậy ? Bởi v́ chúng sanh vẫn c̣n chưa thức tỉnh, vẫn c̣n u mê, cho nên Thế Tôn
vẫn phải lập đi lập lại một cách không mệt mỏi để kêu gọi, thức tỉnh chúng ta. Một khi chúng ta
phát khởi bồ đề tâm liền được chư Phật hộ tŕ, v́ tâm của chư Phật là tâm bồ đề. Tóm lại, như vậy
tâm của chúng ta, cùng tâm chư Phật, không hề khác nhau, và mục đích duy nhất của Ngài là mong chúng ta một đời có thể thành Phật.

                                                             Pháp Sư Tịnh Không khai thị Pháp Môn Tịnh Độ