
Không luận là người xuất gia hay tại gia, cần phải trên kính dưới ḥa. Nhẫn điều người không thể nhẫn. Làm điều người không thể làm. Thay việc nhọc của người. Thành tựu điều tốt của người. Lúc ngồi yên lỗi ḿnh nên nhớ. Khi luận bàn chớ nói lỗi người. Đi, đứng, nằm, ngồi, khi mặc áo ăn cơm, từ sáng đến chiều, một câu Phật hiệu chớ cho gián đoạn. Hoặc niệm thầm hoặc niêm ra tiếng. Từ câu niệm Phật ra, chớ khởi một niệm ǵ khác. Nếu khi vọng niệm, khởi một điều ǵ, ngay lúc đó cần phải tiệu diệt. Thường sanh tâm hổ thẹn và tâm sám hối, dù có tu tŕ cũng xét nghĩ công phu c̣n cạn cợt, không nên khoe khoang. Chỉ xét việc của ḿnh, không để ư đến việc xấu của người. Kính tất cả mọi người đều là Bồ-Tát, chỉ có ḿnh thật là phàm phu. Nếu y lời dạy của ta mà thực hành, th́ quyết định được văng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc. |